THÔNG TIN SÁCH:
Nghề Buôn: Mồ Hôi Nước Mắt Nụ Cười

Nghề Buôn: Mồ Hôi Nước Mắt Nụ Cười

Tác giả: Hoàng Nhật Linh
Thể loại: Văn Học Việt Nam
Lượt xem: 4.071
Chọn định dạng file để tải về hoặc đọc online

Khám phá kho sách Nghề Buôn: Mồ Hôi Nước Mắt Nụ Cười hay được sachhaypdf.net chọn lọc. Nội dung cuốn sách này chất lượng, được cập nhật liên tục.

Giới thiệu nội dung:

Nghề buôn luôn đẫm mồ hôi và nước mắt. Nghề buôn là cả một thế giới huyền ảo của những nụ cười. Nghề buôn có thể đưa người này lên tột đỉnh của sự vinh quang, song cũng có thể dẫn người khác lâm vào nỗi bất hạnh khủng khiếp nhất. Đó là ma lực vĩnh hằng của nghề buôn, và cũng là sự hấp dẫn của cuốn sách này.
“Nghề buôn: mồ hôi – nước mắt – nụ cười” là tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Hữu Các (tức Hoàng Nhật Linh). Các nhân vật trong truyện đều dựa trên nguyên mẫu của những cuộc đời có thật. Họ buôn bán, họ kiếm sống, họ làm giàu trong cay đắng và đau khổ. Thật hiếm có cuốn sách nào viết về nghề buôn mà vốn sống được dồn nén đến vậy.
Súng đã nổ và bà Nguyễn đã chết.
Các thành viên của đội hành quyết, xách súng chạy thục mạng vào rừng, ôm nhau khóc nức nở.
– Tại sao lại bắn mẹ Nguyễn? Tại sao? – Họ bàng hoàng hỏi nhau.
Hai trong số năm người của đội hành quyết sau đó phát cơn điên, chữa mãi không khỏi. Ba người còn lại thì hai ông gần đây đã chết vì tuổi tác, vì bệnh tật. Người cuối cùng tên Tuấn, năm nay sáu mươi tư tuổi, tóc bạc như phấn, lưng hơi còng và tết năm nào cũng trốn nhà ra đi.
Ông đi đâu? Ông về đúng cái chỗ ngày trước bà Nguyễn đã gục xuống, thắp hương trên mộ bà, sì sụp khấn vái.
– Bà ơi! Con không bắn bà đâu! Không phải con! Khô…ô…ng ph…ai…ải – Ông gào lên và nức nở như con nít.
Ông vẫn nhớ như in cái giây phút khủng khiếp ấy…
Lúc đó, viên đội trưởng hành quyết hô liền ba lệnh:
– Nâng súng!
– Lên đạn!
– Kẻ thù phía trước, bắn!
Ở gốc cây trước mặt, bà Nguyễn giật nảy lên. Máu. Và tiếng bà Nguyễn rất rành rõ:
– Hồn tôi sẽ nhập vào cây rừng và chứng kiến cuộc đời của các người.
Viên đội trưởng tiến về phía người bị bắn, đếm to như hét:
– Một, hai, ba, bốn một phát không trúng đích.
Rồi y rút súng ngắn ra, gí sát tai bà Nguyễn, bóp cò.
“Một phát không trúng đích”. Bao nhiêu năm qua, ông Tuấn cứ đinh ninh phát súng bắn trượt kia là của ông. Ông vịn vào điều rất mong manh kia để an ủi lương tâm mình mà sống cho đến bây giờ.

Có thể bạn quan tâm

Hạt Cát Nhỏ Nhoi

Hạt Cát Nhỏ Nhoi

Văn Học Việt Nam

Đảo Chìm

Đảo Chìm

Văn Học Việt Nam

Hành Trình Ngày Thơ Ấu

Hành Trình Ngày Thơ Ấu

Văn Học Việt Nam

Trận Đời

Trận Đời

Văn Học Việt Nam

Kẻ Giả Điên

Kẻ Giả Điên

Văn Học Việt Nam

Bến Không Chồng

Bến Không Chồng

Văn Học Việt Nam

Đóa Hoa Rừng

Đóa Hoa Rừng

Văn Học Việt Nam

Tuổi Thơ Dữ Dội

Tuổi Thơ Dữ Dội

Văn Học Việt Nam